Có người sưu tầm mô hình, có người chơi cây cảnh, người chơi siêu xe kẻ mê lang thang thì phiêu bản. Còn tôi thì thi thoảng chế tạo vài thứ, chìm đắm vào những thứ kiến thức, phát minh vĩ đại của loài người.
Bạn bè gọi tôi là Doremon, còn tôi tự phong mình là giám đốc sáng tạo. Mỗi khi trong đầu xuất hiện một ý tưởng hơi kỳ quặc, tôi thường dành vài ngày, đôi khi vài tuần, để biến nó thành một thứ có thể cầm nắm hoặc nhìn tạm được.
Phần lớn chúng đều liên quan tới điện tử, một chút nghệ thuật, tốn thời gian và may mắn sẽ có thêm một vài người bạn chơi cùng. Tôi là người thích làm việc độc lập, tự do và cảm thấy stress khi phải làm việc, điều hành nhóm (có thời gian tôi sẽ viết về cái tính xấu bựa này của tôi). Nhưng cũng đéo hiểu sao!!! Một sự mâu thuẫn cực kỳ. Tôi thích rủ rê bạn bè tham gia vào mấy trò điên rồ của mình. Chắc do tôi thấy cuộc sống của chúng nó bình yên một cách đáng yêu, nên kẻ thích châm chọc thường ném đá vào mặt hồ đang yên cả. Để rồi nhìn nhau cười ha hả.
Có dự án phục vụ công việc. Có dự án chỉ để giải quyết một bất tiện rất nhỏ trong cuộc sống. Có những dự án hoàn toàn không có mục đích thực tế nào ngoài việc thỏa mãn trí tò mò và đổi lấy vài cú dopamine khá đắt đỏ.
Series này là nơi tôi ghi lại những thứ ấy. Không phải vì chúng hoàn hảo, mà vì mỗi ý tưởng, dự án, hiện vật là cái gì đó đều có thể kể được một câu chuyện. Và cuộc đời tôi chắc có hàng nghìn câu chuyện để kể cho Minh Khuê. Nếu cô bé ấy chỉ cần tò mò và hỏi tôi!
Mọi thứ đều bắt đầu từ ý tưởng
Mỗi ý tưởng đều bắt đầu như một "tín hiệu" rất yếu. Đôi khi nó đến lúc đang tắm. Đôi khi đang đi trên đường. Hoặc đôi khi đang làm việc này, nghe bài hát kia, nhìn người này hay đọc được cái thú vị bỏ mẹ nào ấy chẳng liên quan. Có những tín hiệu xuất hiện vài phút rồi biến mất, có những tín hiệu cứ lặp đi lặp lại cho đến khi tôi buộc phải mang nó ra đời.