Có những điều được lặp đi lặp lại trong The Martian làm tôi ấn tượng về sự calling, sự đồng bộ.
Mark Watney cứ đều đặn ghi lại video nhật ký mỗi ngày Sol trôi qua ở trên HAB Sao Hoả. Không phải vì hình ảnh đẹp, cũng chẳng phải để làm vlog. Đó đơn giản là cách duy nhất để lưu lại những gì mình đang trải qua, để một ngày nào đó những đoạn video ấy sẽ được gửi về Trái Đất. Những nhà khoa học kế nhiệm sẽ nhận ra các vấn đề để khắc chế chúng trong tương lai.

Rồi đến Interstellar
Phân cảnh khiến tôi ám ảnh nhất không phải sự hùng vĩ của hố đen hay các hành tinh kỳ lạ, mà khi Cooper mở những đoạn video từ Trái Đất. Anh nhìn con trai và cô con gái Murphy lớn lên qua từng bản ghi hình. Chứng kiến cảnh con trai kết hôn, có em bé, rồi chết đi vì già yếu, những khoảnh khắc tưởng như chỉ cách nhau vài ngày, nhưng thực tế đã là hàng chục năm vì sự giãn nở thời gian. Cả một kiếp người trôi qua nhưng với Cooper mới chỉ vài khoảnh khắc.

Những đoạn video ấy không hề hoàn hảo. Những khung hình có độ phân giải thấp, tín hiệu chập chờn, đôi lúc đầy nhiễu. Mọi thứ đều mang cảm giác tín hiệu vô tuyến đang đến từ một nơi rất xa trạm thu. Nhưng chất lượng của khoảnh khắc thì chưa bao giờ giảm cả. Chúng mang theo cả thời gian, khoảng cách và nỗi nhớ. Chúng là sợi dây duy nhất nối một người cha đang trôi giữa các vì sao với gia đình mình trên Trái Đất.
Tôi rất thích cảm giác đó, tôi luôn muốn tự tạo cho mình một hệ thống ghi hình như vậy. Không phải để làm vlog. Chỉ để diễn tả một cảm giác mình đang ở nơi rất xa, thực sự là vậy! Mình trân trọng phần nội dung, khoảnh khắc hơn những kỹ xảo điện ảnh.



Từ hồi lên đại học, hành trình trở về nhà của mình rất ít. Chẳng phải khoảng cách địa lý mà ngay trong tâm trí. Sự khám phá thế giới đã kéo tôi đi xa. Tôi nghĩ sau này, Minh Khuê hay những người con khác của tôi cũng vậy.
Nhờ có Claude mà tôi hiện thực hoá được hệ thống ghi hình mong ước. Giờ chỉ cần mở LazyCamHUD là có thể bắt đầu nói, thoại tới khi sảng. Mở camera lên và ghi lại ý tưởng ngay lập tức, giống như Mark Watney đang ghi nhật ký trên Sao Hỏa hay Cooper đang gửi một đoạn thoại từ con tàu Endurance.
Tôi hơn Minh Khuê tận 30 tuổi, tới lúc nào đó những nhật ký này được gửi cho cô bé ý. Không phải bố mất đi, mà bố đang làm việc ở Phòng Thí Nghiệm Vô Dụng, một trạm nghiên cứu đang lặng lẽ trôi đâu đó trong không gian.

Camera không còn chỉ ghi hình cái mặt béo tròn của tôi nữa, nó giống như một bảng điều khiển của một trạm nghiên cứu ngoài không gian. Tôi viết thêm chức năng API để nó có thể nhận các POST Request từ các cảm biến theo thời gian thực. Những cảm biến môi trường, chỉ số sinh tồn, hoặc dữ liệu realtime từ bóng thám không.
Tất cả những thứ đó tạo ra đúng cảm giác tôi tìm kiếm từ nhiều năm trước: hơi hướng khoa học viễn tưởng, một chút retro, một chút lo-fi, và rất nhiều cảm giác "đang truyền tín hiệu từ nơi rất xa".
I Love You 3000, MK!