Nay mới đầu tháng 8 dương, âm còn chưa tới tháng 7 âm lịch mà các tiệm bánh, quán trà, cà phê đã rục rịch bán bánh trung thu rồi. Mới hồi hai đứa yêu nhau còn bàn rằng sau này có bận thế nào, mấy ngày lễ tết truyền thống như này phải dành thời gian chơi với con. Hồi bé mình háo hức, thích thú như nào thì mình cũng dành sự trọn vẹn những kỉ niệm thế này cho Minh Khuê.
Mình vẫn nhớ về chiếc đèn cù được bố mua cho, hai anh em đốt nến đẩy quanh vườn. Trời tối đen, đèn thì lập loè vàng xanh đỏ nhìn thích mắt mắt. Vừa chạy vừa hát hò thế nào để gió thổi, lửa ở nến nó bén vào cháy mất một bên cánh hoa mà buồn thiu.
Háo hức từ lúc mùa trăng chưa tới. Thời đó, cứ cái gì hình trụ cho dù là nhựa hay lon nước ngọt đều đem ra đục lỗ xung quanh hết. Nhà có cái hộp xà phòng, mỗi lần giặt đồ, rửa dép phải lấy một vốc thật to. Chẳng phải rửa cho sạch, mà để xà phòng trong hộp nhanh hết, còn kiếm cớ lấy hộp để làm đèn lồng.
Nhớ phết cái thời thắp đèn ấy...
Sau khi thắp hương tổ tiên, người lớn xin lộc để đem bánh trung thu xuống để cắt cho bọn trẻ con. Đứa nào đứa ấy ngồi quây tròn ở giữa cái chiếu trước sân. Vẫn nhớ lúc ấy trăng sáng lắm, ngồi chỉ nhau đâu là con trâu, đâu là chị hằng. Đúng là trẻ con, thấy gì cũng lạ, cũng ồ à rồi phá lên cười. Bánh trái thời ấy cũng chẳng nhiều nhưng vẫn đủ vị nướng, dẻo. Mẹ nấu thêm một nồi chè đõ đen. Mấy đứa xì xụp ngon lành. Nó ít nhưng đủ và trọn vẹn.