2026 Aug 02 - 13:30
Gặp lại đồng nghiệp thời FCI - Ban công nghệ FPT. Chơi với nhau ngót đã một thập kỷ. Trừ mấy lão bối thì hầu hết trong số ấy là những đứa trẻ non mới tập tễnh bước vào thế giới công sở. Có đứa lúc ấy còn đang thực tập, có đứa năm cuối sắp ra trường. Vậy giờ mỗi người một công một việc, lại còn vượt chỉ tiêu đẻ mấy lứa rồi. Đặc điểm chung cả già lẫn trẻ của hội này là vẫn cháy và tíu tít như ngày nào.

Mọi người thấy dạo này anh Chiến (áo đen) dạo này sôi nổi trên facebook mà status viết rất khắm (không liên quan thì mình đã thực hiện challenge bỏ facebook được hơn tháng rồi). Anh Chiến bảo có đăng gì đâu, cứ đưa điện thoại cho một đứa bất kỳ trong hội, bảo nó tự chụp rồi tự viết caption thôi. Khỏi phải nghĩ ngợi! Ờ thế cũng hay nhỉ, tài khoản facebook dùng chung =]]. Từ giờ mình sẽ bắt chước!
Tới đoạn chụp ảnh đồng đội để đủ mặt chia tiền thì mọi người bảo lấy máy điện thoại của anh Chiến đi. Nhờ con bé nhân viên ở quán chụp hộ, nó cầm lên xong đưa mắt nhìn kiểu meme hai tay chống nạnh. "Điện thoại trắng đen hả anh". Hoá ra ông ấy vào trợ năng trên iPhone để đổi hết màu sang Gray Tone. Cả lũ cười ầm lên hahaha rồi đéo hiểu sao lại như thế.
2026 Aug 02 - 13:45 Nhắc tới ăn lại thấy đói, trưa nay răng miệng không nhai được gì giờ đói quá. Tuấn đang đợi ngoài cửa để rủ mình đi Cảng cà! Tí ra đó viết tiếp!
2026 Aug 02 - 14: 25
Cái trò grayscale làm mình nhớ tới giai đoạn 2018, mình tự cho mình challenge chụp ảnh đen trắng. Hồi ấy mê phong cách chụp ảnh của Erick Kim 11 Nhiếp ảnh gia đường phố với phong cách chụp dí tận mặt và capture the moment. Người đem lại cho mình nhiều cảm hứng chụp ảnh phố. Để bắt trọn vẹn khoảnh khắc, mỗi lần bấm máy bác này phải bấm vài trăm tấm ảnh. Nên việc chọn được tấm nào ưng, đẹp mà hợp phong cách lại thành việc vất vả nhất. Bác ấy ứng dụng Machine Learning, tự training model và làm thành công cụ tự chọn. Hồi ấy chưa có AI như bây giờ, quá WOW cho mình! phết. Bác ấy có chia sẻ rằng, muốn chụp đen trắng không nhất thiết phải dùng đen trắng. Nếu không có điều kiện thì cứ tự luyện cho mình cảm giác đôi mắt này chỉ có hai màu đen trắng thôi.
Khi chỉ còn trắng và đen, bạn không còn bị phân tâm bởi những thứ khác. Lúc ấy chỉ còn tập trung duy nhất cho chủ thể, bố cục, câu truyện phía sau.
Tới thời điểm này, tự nhiên mình muốn quay trở lại cảm giác ấy. Đêm qua tâm sự với Phony rồi hai đứa rủ nhau chuyển hết về đen trắng. Mình đã đổi điện thoại, máy tính về đen trắng. Challenge Accepted!
Nhiếp ảnh gia đường phố với phong cách chụp dí tận mặt và capture the moment. Người đem lại cho mình nhiều cảm hứng chụp ảnh phố. Để bắt trọn vẹn khoảnh khắc, mỗi lần bấm máy bác này phải bấm vài trăm tấm ảnh. Nên việc chọn được tấm nào ưng, đẹp mà hợp phong cách lại thành việc vất vả nhất. Bác ấy ứng dụng Machine Learning, tự training model và làm thành công cụ tự chọn. Hồi ấy chưa có AI như bây giờ, quá WOW cho mình! ↩