XV5HP // HAI PHONG // VIET NAM

The Rich Dad

// TO SEE THE WORLD. THINGS DANGEROUS TO COME TO. TO SEE BEHIND WALLS. DRAW CLOSER. TO FIND EACH OTHER AND TO FEEL. THAT IS THE PURPOSE OF LIFE.

Digital Nomad du mục kỹ thuật số

§ PART 1 OF 14 Digital Nomad

Trước năm 1983, Steven K. Roberts sống ở Ohio, làm freelance writer/consultant, có nhà và đang cố xây dựng một sự nghiệp khá truyền thống. Nhưng ông cảm thấy mình đang làm việc ngày càng nhiều để duy trì một cuộc sống mà bản thân không thực sự muốn.

Trong một cuộc phỏng vấn với giới báo chí năm 1991, ông kể rằng lúc đó mình bắt đầu tự hỏi: “Thành công thực sự là gì?” Sau đó là những sự kiện có bước ngoặt lớn của cuộc đời ông.

Năm 1983, ông tổ chức một yard sale, bán đi phần lớn những gì mình sở hữu, kể cả căn nhà ở Ohio và bắt đầu chuẩn bị cho hành trình. Tài sản trong tay khoảng 300 USD, nhưng lại nói mình hạnh phúc hơn bao giờ hết.

Ngày 28/9/1983, lúc ấy ông 30 tuổi, ông bắt đầu hành trình với Winnebiko. Một chiếc xe đạp được chính ông thiết kế để trở thành ngôi nhà di dộng, văn phòng di động, phòng thí nghiệm và cả một hệ thống liên lạc tối tân thời bấy giờ.

Chiếc xe đầu tiên được trang bị máy tính xách tay, liên lạc qua CompuServe, radio và tấm pin mặt trời. Ông không chỉ đi du lịch. Roberts vẫn viết bài, làm việc và liên lạc với khách hàng khi đang trên đường.

Khi được hỏi về đời sống của mình, ông nói rằng ông đã “rolled all my passions into one lifestyle” — gom tất cả những đam mê của mình vào một lối sống. Không có Work Life Balance, không tách biệt lúc nào việc, lúc nào chill. Mà ông đã định nghĩa một lối sống mới với quan điểm Work in Life, Life in Work. Đưa tất cả tất cả những thứ mình thích vào một lối sống duy nhất: Du lịch, phiêu lưu, xe đạp, máy tính, radio, networking, điện tử, viết lách và xuất bản. Mọi thứ như tổng hoà vào nhau đến mức không còn ranh giới rõ ràng giữa công việc và cuộc sống.

Roberts không phải kiểu “ẩn sĩ sống một mình trong rừng”. Ông đi qua các thành phố, ghé nhà bạn bè, tham gia cộng đồng radio nghiệp dư, gặp độc giả và những người cùng đam mê công nghệ. Vì chiếc xe đạp dị biệt ở thời điểm đó, nó như một thỏi nam châm công nghệ, thu hút những con người tò mò về chiếc xe. Điều đó lại vô tình trở thành một phần quan trọng của hành trình: "Gặp gỡ những người mới". Ông không phải là một vận động viên đạp xe chuyên nghiệp. Nhưng Roberts đã đi tổng cộng khoảng 17.000 dặm (~27.000 km) trong những năm thực hiện dự án xe đạp công nghệ này.

Nếu chọn thêm một từ để mô tả Roberts ngoài "nomad", có lẽ là Tinkerer - một người thích mày mò. Ông không phải là một người sống theo chủ nghĩa "tiêu dùng" công nghệ - ông chế tạo công nghệ. Không hài lòng với việc chỉ mua một thiết bị và sử dụng dụng đúng như cách nhà sản xuất thiết kế. Ông muốn là người mở nó ra, hiểu nó, sửa nó, kết nối (intergration) với những thứ công nghệ khác, cải thiến và biến chúng thành một thứ hoàn toành mới. - ông tự chế tạo ra công nghệ. Không có công cụ, công nghệ nào phù hợp, thì ông sẽ tự chế ra nó.

Vì thế những chiếc xe của ông liên tục tiến hóa. Từ Winnebiko tới Winnebiko II rồi phiên bản cuối cùng được ghi nhận là BEHEMOTH. Mỗi phiên bản phản ánh một vấn đề mà ông gặp trong đời sống thực. Ví dụ: Ông cần điện để duy trì hoạt động của máy móc, ông lắp thêm các tấm năng lượng mặt trời và nguồn điện. Ông muốn được liên lạc với cộng đồng vô tuyến điện hoặc gửi bài về toà soạn, ông lắp thêm thiết bị radio, modem hay cái gì đó có khả năng tương tự. Ông muốn vừa soạn bài khi đi đang đap xe, ông chế bàn phím trên tay lái. Ông đã thực sự tạo ra những “cỗ máy quái vật” nổi tiếng của cuộc đời mình.

  • Winnebiko (1983–1985): chiếc xe đạp nằm được máy tính hóa, dùng pin mặt trời và hệ thống liên lạc.
  • Winnebiko II (1986–1988): thế hệ tiên tiến hơn, có bàn phím trên xe và khả năng truyền dữ liệu qua radio nghiệp dư.
  • BeHeMoth: một “quái vật” công nghệ nặng khoảng 580 pound (~263 kg), tích hợp máy tính, liên lạc vệ tinh/cellular, radio ham, màn hình hiển thị, hệ thống âm thanh và 82 watt pin mặt trời.

Digital nomad (du mục kỹ thuật số) miêu tả hành vi của một người sử dụng các thiết bị công nghệ với sự hỗ trợ của các kênh liên lạc vô tuyến hoặc hữu tuyến để xử lý hoặc làm việc mà không cần ở cố định một nơi

Sau khoảng 9 năm với những chiếc xe đạp công nghệ, Roberts chuyển từ đường bộ sang đường thủy. Ông bắt đầu dự án Microship — những chiếc trimaran nhỏ chạy bằng sự kết hợp của đạp chân, năng lượng mặt trời và buồm. Trang Nomadic Research Labs của ông hiện vẫn lưu giữ lịch sử các dự án này, từ Winnebiko và BEHEMOTH đến Microship và các phòng thí nghiệm di động sau đó. Nếu có thời gian, mình sẽ ngồi đọc hết và dịch kỹ các bài viết này. Đối với một người trẻ như mình, nó thực sự là nguồn cảm hứng rất lớn. Mình cảm thấy được mình trong hành trình của Roberts nhưng cần phải cố gắng nhiều hơn nữa.

References:

  • https://microship.com/winnebiko/
  • https://microship.com/behemoth/
  • https://oneplanetjourney.com/worlds-first-digital-nomad-steven-k-roberts-pioneer/