E. Choén aka quán bia dưới chân tháp phát thanh VOV. Hôm trước Hoàng Anh đem cho ít mực khô, quà từ chuyến du lịch Vũng Tàu. Ăn cuốn quá. Chiều qua khi phi tới quán, phải hỏi ngay nhân viên có mực khô xé sợi không, nếu có phải quất ngay một đĩa nhai chóp chép cho nó tiêu bia. Các bạn hẹn 18:45 nhưng 17:45 mình đã tới rồi, buồn mồm quá nên đành xin phép ăn trước.



Duy bắt đầu tâm sự về khủng hoảng tuổi trung niên của mình. Chuyện buồn của Duy nhưng lại là chuyện cười của mọi người.


Trêu Duy vậy chứ ngồi nói chuyện với Duy, thấy vấn đề ấy chẳng phải của Duy. Mình nghĩ ai ở giai đoạn này đều gặp phải.
Cái giai đoạn trẻ thì không trẻ, già thì cũng chẳng già. Nó lấp lửng, nó có tí xước xước trên vai, vì vài áp lực vô hình phải gánh. Nó bủa vây chúng ta từ ngoài đường, trong ngõ, ngoài hành lang cho tới tận phòng ngủ. Từ chuyện việc, cuộc sống xung quanh, đầu tư tài sản, tích luỹ cho tương lai, nuôi dạy con cái, tình cảm vợ chồng, và những thế hệ sống chung trong gia đình. Không giống cơn đau đầu, chỉ cần ngủ dậy một cái là hết. Không giống cái khó chịu của thời tiết, chỉ cần tắm một cái là sảng khoái. Nó lạ!

Nói chuyện với Duy, Hùng, Thịnh và Thành. Tất cả đều đồng tình với cái việc: Bình tĩnh, ngồi xuống để nói được ra vấn đề của mình, nói một cách thẳng thắn với người đối diện, dũng cảm đối mặt với chính mình, vượt qua sự xấu hổ đã là một thứ khó khăn. Cái định kiến về người đối diện, cái bản ngã cùng với cái tôi lớn khiến việc xây thêm một bức tường rào chắn còn dễ dàng hơn việc đập bỏ để cởi mở lòng mình.
Mỗi vấn đề trải qua, có người mạnh dạn tiến thêm một bước. Nếu thế chẳng có gì để biên trong bài post này, mình xin phép được lạm bàn về nhóm người còn lại.
Những người có khả năng cao tốc lý luận, họ như một phản xạ nhanh chóng để chạy hàng loạt chương trình mô phỏng bên trong hệ thống giả lập ở cầu não phải.
Cứ mỗi lần chạy, lại cho ra một lô cảm xúc, một lố kịch bản và hàng chục viễn cảnh xấu có, tốt có. Nhưng phần lớn là những viễn cảnh tệ hơn ngoài đời. Cao tốc lý luận đồng nghĩa với việc tạo ra một tàu lượn cảm xúc.
Chúng được đóng khuôn vuông vức, gọn như những viên gạch, xếp thành đống và gắn tem mác đầy đủ. Ụ này sẽ rút ra để trả lời sếp, ụ này sẽ dùng để xây câu chuyện cho vợ, còn ụ kia để tự chơi một mình.
Văn vở thế thôi! Chứ nói toẹt ra là siêu năng lực Overthinking Ultra Pro Max.
Họ dùng gạch theo nhiều cách khác nhau, nhưng vô cùng linh hoạt. Nó có thể biến thành lời nói để táng thẳng thắn vào người đối diện. Không muốn làm tổn thương ai thì họ tự tay trộn vữa để xây từng hàng gạch cho căn phòng cảm xúc của mình. Cứ xây lên lại đổ sập vì vữa cát xi măng hôm nay hơi nhão, vì nước mắt cứ chảy ướt cả sân trộn.
Rồi chẳng biết tự khi nào bức tường ngăn cách khoảng không gian riêng và thực tại mỗi lúc một cao. Chẳng biết vô tình hay cố ý!? Họ bịt kín mọi mọi ô trống, mọi cánh cửa để cảm xúc nội bất xuất ngoại bất nhập. Họ không có nhu cầu bước ra khỏi căn phòng ấy. Họ cũng không có nhu cầu đối thoại để giải thích hay giãi bày cho bất kỳ ai. Đã nhiều lần trong quá khứ, họ bị khước từ ngay từ câu đầu tiên của sự mở lòng.