---
title: 'Quay lại với sách'
date: '2026-07-04T23:29:17+07:00'
author: XV5HP
draft: false
series: anti-social-network
---

Hồi còn nhỏ, mình thích đọc sách tới mức mình bán hết số đồ chơi đang có của mình cho mấy đứa hàng xóm để lấy tiền, hoặc nhiều lần trộm tiền của bố mẹ cũng chỉ để ra hiệu sách Tiền Phong thời ấy mua sách.

Nhiều sách báo đủ thể loại khác nhau, chắc chủ yếu là mấy quyển khoa học kỹ thuật. Thời ấy đã làm gì có Youtube, Tiktok hay các mạng xã hội giải trí như bây giờ. Nên phần lớn thời gian sau đi học về là đọc sách. Mà sao lúc ấy thấy một ngày nó dài thế, ngồi đọc miết mới tới giờ cơm trưa, rồi lại tranh thủ ngấu nghiến tiếp tới chiều.

Không biết mọi người có giống mình không, mỗi lần đọc sách như đang có giọng của mình vang lên từng chữ trong đầu. Mắt nhìn theo từng đường tay chỉ, thi thoảng lại ngồi nghĩ và tưởng tượng để hiểu xem đoạn ấy sách viết về cái gì. Thông tin tới não bộ đủ chậm để tạo nhiều vết ghi nhớ trên hành trình mà nó di chuyển. Không ào ạt, mọi thứ cứ chậm để não đủ thời gian làm xử lý đủ các thao tác tiếp nhận, tưởng tượng, ghi nhớ và mở rộng. 

Không hình ảnh quảng cáo tự động nhảy ra rồi chen ngang vào bài đọc, không chữ nhấp nháy, không phải lăn chuột, không phải đang đọc tự nhiên Ctrl+T sang tab mới để check facebook. Mọi thứ với sách cứ trôi tuột và đắm chìm như nhảy từ đỉnh thác xuống vậy. Deep focus!

Tựu chung lại là đọc tiếp thôi
