---
title: 'Chương 8  - Tạm biệt, Columbus'
date: '2026-08-29T08:56:36+07:00'
author: XV5HP
tags:
  - digital-nomad
  - roberts
draft: false
summary: 'Thoát khỏi vòng an toàn - Từ Ohio tới Pennsylvania (Tháng 10, 1983)'
image: /uploads/2026/08/99b62a71622ea26d.webp
series: digital-nomad
part: 10
---

- [Link bài viết gốc](https://nomadicresearchlabs.substack.com/p/departure-from-the-norm)
- [Chương 7: Control Alt Delete cuộc đời](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-7-control-alt-delete-cuoc-doi)
- [Chương 6: Lăn bánh vào thế giới số](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-6-lan-banh-vao-the-gioi-so)
- [Chương 5: 200 dặm đầu tiên](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-5-200-dam-dau-tien)
- [Chương 4: Lên đường](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-4-len-duong)
- [Chương 3: Sẵn sàng cho cú nhảy](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-3-san-sang-cho-cu-nhay)
- [Chương 2: Những bước đi đầu tiên](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-2-nhung-buoc-di-dau-tien)
- [Chương 1: Ý tưởng ra đời](https://hatrunghieu.com/posts/chuong-1-y-tuong-ra-doi)

> Toàn bộ mục đích của việc đi xa không phải là đặt chân lên đất khách, mà rốt cuộc là đặt chân lên chính quê hương mình như thể đó là đất khách.
> — Gilbert Keith Chesterton

![](/uploads/2026/08/99b62a71622ea26d.webp)

Tôi rời Columbus một mình, vào ngày ảm đạm thứ tám liên tiếp. Lần này không có máy quay truyền hình, không đám đông, không bạn bè đạp xe tiễn tôi sang tận bang bên cạnh. Tôi lặng lẽ ăn sáng, mặc bộ đồ đi mưa rồi đạp vào màn âm u.

Cảm giác đầu tiên chỉ đơn giản là nhẹ nhõm, bởi tuần lễ ở Columbus đã vắt kiệt sức tôi với việc sửa sang chiếc xe và cảnh sống tạm bợ ngay tại nơi mới đây còn là nhà. Tôi nhìn số dặm tăng dần trên màn hình kỹ thuật số và khoái chí mỗi khi qua ranh giới một hạt. (“Tạm biệt Delaware; xin chào Licking!” tôi hét lên khi một tấm biển xanh lướt qua.)

Tôi dừng trên một cây cầu nhỏ gần Alexandria, ăn một quả táo ngon đến mức khó tin. Tôi vừa đi vừa cười, đặt thơ limerick và chơi chữ với các biển báo giữa cảnh trời âm u sau mưa, rồi ghé thị trấn Granville nhỏ nhắn, văn minh để chuyện trò với mấy người nom như giáo sư và các bà người Đức. Tôi thậm chí còn thích thú vật lộn qua Newark, nơi đèn giao thông nào cũng chuyển đỏ ngay khi tôi tới gần.

Đây không còn là chuyến rong chơi ngắn qua mấy bang lân cận, với bạn bè và gia đình túc trực để chăm nom tôi. Trước mắt giờ là miền đất lạ nhấp nhô những ngọn đồi không đùa được đâu, và tôi cảm thấy rất rõ rằng chuyện sống sót cũng đáng lo chẳng kém gì chuyện thoải mái.

Tôi đã chính thức Lên Đường.

Nhưng chuyến chạy thử đã hoàn thành một nhiệm vụ thiết yếu. Từ đầu đến chân, tôi đã được trang bị để chống nước và chống rét (khiến những cơn mưa khốn khổ trở nên vui theo một cách hơi bệnh hoạn). Bộ đồ cắm trại được tinh chỉnh đến cả con dao làm bếp Dreizackwerk mới. Tôi có một chiếc chân chống vững chãi, không còn vài trăm dặm lại gãy; một thanh nối tay lái bằng thép không gỉ sáng choang; những túi hành lý được cải tiến; và một bao da gắn bên ghế để đựng dao găm. Chiếc Push nhạy cảm với độ ẩm đã được nhà sản xuất đổi cho chiếc mới (dù chiếc mới này đã nảy sinh vấn đề riêng), còn tôi thì trang bị cả một xấp bản đồ chi tiết từng hạt. Sau chuyến tập luyện dài 762 dặm, đôi chân tôi thậm chí cũng đã vào guồng.

Cuối cùng, tôi đang lao vào hộp sô-cô-la thập cẩm Whitman’s Sampler của đủ kiểu sống — một trong những động lực quyến rũ tôi nhất. Mỗi ngày sẽ mỗi khác, và tôi đã bắt đầu nghiện sự đổi thay.

---

Cuối một ngày Halloween tối mịt dài 75,9 dặm, tôi tới nhà trọ thanh niên AYH ở Zanesville, Ohio — nhà của Steve Buck, ứng cử viên thẩm phán. Khác với nhà trọ ở Caesar Creek, nơi có những căn phòng kê giường tầng đúng kiểu chỉ cần dùng được, đây là nhà riêng; tôi lăn bánh tới đúng lúc em bé bị ốm, cả gia đình rối như tơ vò. Nhưng tình đồng hành giữa những người đi xa vẫn thắng thế: Steve tạm gác việc viết bài diễn thuyết để trao đổi chuyện đường trường và cho tôi lời khuyên quý giá của một người cũng đi xe đạp. (“Ngay chỗ này, anh sẽ phải leo một con dốc dài ba dặm,” anh cảnh báo, tay chỉ vào Uniontown, Pennsylvania.)

Sau bốn năm sống ở một nơi đâu đâu cũng na ná nhau, những thị trấn nhỏ nép trên đồi, với những căn nhà vách ván và các cửa hiệu cổ kính mà chẳng hề làm bộ, khiến tôi ngỡ mình đang nhìn thấy dấu tích của một thời khác — thời của truyền hình đen trắng và những chiếc Buick có đuôi như vây cá. Tôi vẫn còn cách “nhà” chưa đầy một trăm dặm, vậy mà cảnh vật xa lạ đã bắt đầu khiến tôi mở to mắt; từng chi tiết vốn chìm trong hậu cảnh bỗng hiện lên rõ mồn một.

Trên đường rời Zanesville, tôi ghé một cửa hàng tạp hóa kiểu cũ, nơi những dải giấy bắt ruồi cuộn cong và cửa lưới cứ đóng sầm. Trong lúc chất đầy đồ ăn vặt, tôi kể với bà chủ rằng phóng viên báo địa phương vừa cho mình leo cây.

“Ôi dào, cưng à, ở đây lúc nào cũng thế. Dân Zanesville ấy mà — chẳng qua họ hơi chậm bắt tay vào mọi chuyện thôi. Cậu biết không, mới tuần trước một người bạn tôi vào bệnh viện để mổ, thế mà bà ấy đã về tới nhà trước khi họ kịp làm thủ tục nhập viện.”

---

Mọi chuyện bắt đầu bằng một cơn phấn khích trào dâng. Tôi vừa toát mồ hôi vừa gầm gừ leo lên đỉnh một ngọn đồi phủ cây ở hạt Muskingum, miền đông Ohio, rồi nhìn về phía trước và thấy một con dốc xuống dài đúng lúc mình đang thèm. Aaa. Tôi chuyển xích sang líp nhỏ nhất trong sáu líp sau rồi đạp hết sức, quyết phá kỷ lục cũ 38 dặm một giờ.

Khi trọng lực bắt đầu kéo xe đi, tôi chuyển bộ sang đĩa lớn phía trước và làm tuột xích — bàn đạp lập tức cứng ngắc. Đúng lúc ấy tôi đang guồng điên cuồng, vừa vượt mốc 30 dặm một giờ; cú kẹt bất ngờ suýt giật tôi văng khỏi ghế. Tôi chao đảo khắp mặt đường, hai chân quờ quạng dưới đất, kinh hoàng nhìn xe hơi chạy qua trong lúc cố giành lại quyền điều khiển cỗ máy.

Không hiểu bằng cách nào tôi vẫn không đổ và phanh được vào lề, dừng lại trong run rẩy. Tôi oang oang chửi tục, nguyền rủa không chỉ cái bộ chuyển số này mà tất cả bộ chuyển số trên đời, lôi cả SunTour, Campy, Huret và Shimano ra bôi nhọ. Cuối cùng tôi cũng bình tĩnh đủ để xức lên tay lớp dầu mỡ thường nhật, tự hỏi liệu cỗ máy quái lạ này có bao giờ được chỉnh cho ra hồn không.

Nhưng chiều dần trôi, tôi bắt đầu cảm thấy niềm phấn khích của việc đi xa. Tôi nghĩ đến Walt và ước gì anh có mặt để cùng trải nghiệm miền biên cương mới của xe đạp này, khác hẳn những con đường bằng phẳng mà chúng tôi từng quen trong một cuộc đời khác, một thời đại khác.

Giờ này hẳn anh đang ở Anatec, hí hoáy tinh chỉnh mạch đầu vào analog cho hệ thống điều khiển quy trình CRISP. Anh sẽ uống cà phê đen trong chiếc cốc thủy tinh, có lẽ đôi lúc dừng lại nhìn qua cửa sổ về bầu trời phía đông và tự hỏi người bạn lữ hành điên rồ của mình đang ra sao.

Những sợi rễ níu tôi với cuộc đời cũ bắt đầu đứt.

![Tự chụp cùng xe bên đường ở miền đông Ohio...](/uploads/2026/08/e5b0f8e86cf659d7.webp)

Trên tuyến đường nhỏ xíu số 313 gần ranh giới hai hạt Muskingum và Guernsey, tôi dừng lại ngắm một thung lũng dài. Những vạt nắng trôi qua phong cảnh, soi sáng các đàn cừu xa xa và đôi ba ngôi nhà trang trại. Sắc thu gần như nên thơ, và chỉ thỉnh thoảng một chiếc xe chạy qua mới phá vỡ sự tĩnh lặng đồng quê.

Nhưng phía sau tôi, bầu trời đen ngòm giận dữ càng làm phương bắc sáng rực lên đầy kịch tính. Những con chim đen lớn lượn lờ trên cao — một con chao ngay phía trên tôi, đầu cánh xòe như những ngón tay, khẽ rung chính xác theo luồng gió. Tôi lặng lẽ nhìn và cuối cùng cũng cảm thấy mình đã cách nhà thật xa. Thêm vài sợi rễ nữa đứt lìa.

Lòng bất an, tôi lại dừng để nhìn khu nghỉ dưỡng Lake Seneca. Những đám mây đen ban nãy đang ập tới rất nhanh; tôi đứng run rẩy trước lối vào khóa kín của một khu nhà lưu động trên sườn đồi.

Có gì đó không ổn… không một dấu hiệu của sự sống. Nơi này tối tăm, bất động — cây cỏ bị mùa thu mục rữa siết chặt, những căn nhà lưu động không chút sinh khí, y như vài chiếc ô tô bỏ hoang nằm quên trong cỏ dại. Sự trống vắng trái mùa khiến tôi rờn rợn; tôi tưởng tượng những bóng ma uể oải của các mùa hè đã qua ngày ngày đi tới cái hồ câu cá. Một thứ chết chóc lơ lửng trong không khí, và rồi những sợi rễ cuối cùng cũng đứt lìa, để tôi choáng váng, trơ trọi.

Tôi lạnh cóng đi tiếp, dốc mỗi lúc một gắt. Số xe đã đủ nhẹ chưa? Tôi gầm gừ trong cổ, môi nhăn lại, gồng mình chống trọng lực và chỉ nghĩ đến đoạn dốc xuống ngắn ngủi phía trước — phần thưởng ngọt ngào, dữ dội nằm sau mỗi ngọn đồi. Chỉ vài phút nữa thôi, tôi sẽ bay vun vút với tốc độ chạm ngưỡng 40 dặm một giờ, gió giật nước mắt khỏi khóe rồi quết cái lạnh của chúng lên hai bên thái dương.

Một cuộc sống cảm nhận bằng cả da thịt! Liệu tôi có thể quay về mùi ẩm mốc của căn nhà bừa bộn giữa thế giới yuppie, về một cuộc đời thuần đến mức một giờ chơi racquetball cũng được coi là cơn phấn khích lớn lao? Chỉ trong một ngày trên đường, tôi đã cảm nhận nhịp điệu của những ngọn đồi ngày một dốc; nheo mắt trước luồng khí sạn bụi do xe tải chạy qua quất vào; nảy tưng trên ổ gà và đường ray khiến xương cốt cỗ máy rung lên; quệt bàn tay nhờn mỡ trên làn da trơn mồ hôi; thả lỏng theo tiếng lích kích của bánh răng và tiếng chim ríu rít; kinh ngạc trước hình ảnh cơ thể mình như một động cơ; chớp mắt xua những vốc mồ hôi mặn chát; ngửi mùi đồng ruộng Ohio; và đôi lần hét lên trong nỗi kinh hoàng thuần khiết. Quả thật mọi thứ đã khác — ngay cả giữa cơn kiệt sức ngày một nặng ở miền đồi núi, tôi vẫn luôn cảm nhận niềm vui khám phá và tầm vóc của chính mình so với hành tinh này cứ thay đổi một cách kỳ lạ. Khi nghĩ đến hai bàn đạp, tôi thấy trái đất rộng lớn đến mức không thể hình dung; khi nghĩ đến chiếc máy tính phía sau và những mạng lưới tràn ngập không trung, tôi lại thấy nó chỉ như một khu phố lạ lùng.

Đây sẽ không phải một chuyến đi xe đạp bình thường.

![Từ Columbus đến West Virginia](/uploads/2026/08/6daebf3586a7a0b0.webp)

Sau một đêm ở Barnesville, tôi vòng sang quốc lộ US 40 tại Bethesda, nhận ra rằng những con đường quê nhỏ xinh cũng đồng thời là những con đường dốc nhất. Chưa đầy hai giờ sau, tôi vượt sông Ohio sang West Virginia.

Đây quả là một trải nghiệm chẳng thiếu phần căng thẳng: tôi đứng đó, mặt đối mặt với biểu tượng trừu tượng của mọi nỗi sợ. Dường như trước lúc tôi lên đường, ai tôi trò chuyện cùng cũng từng nghe một câu chuyện kinh dị ở West Virginia hoặc có chuyện của chính họ để kể — Jack, người đóng khung xe, thậm chí còn vung con dao rựa rít gió khi kể lần đạp xe chạm trán đám dân đồi núi hung hãn.

Thành phố Wheeling rất đẹp, nhưng tôi vẫn cảnh giác. Những người ở Baskin-Robbins rất thân thiện, nhưng khi ăn ly kem sundae xốt sô-cô-la nóng, tôi vẫn không lơ là. West Virginia. Úi chà. Tôi nheo mắt đầy đe dọa theo kiểu “Dirty Harry”, dùng ánh nhìn lục soát từng người qua đường.

Trở lại xa lộ để đi nốt quãng ngắn tới Pennsylvania, tôi soi kỹ mọi chiếc xe đang tiến lại gần, tìm dấu hiệu của ý đồ xấu. Lạ thay, chẳng có súng săn, chẳng có những nụ cười răng lởm chởm đầy ác ý, chẳng chai lọ ném ra, cũng chẳng xe bán tải cà tàng nào ép tôi văng khỏi đường. Hừm.

Dĩ nhiên đây chưa phải vùng dữ dằn nhất của bang, nhưng nỗi sợ cái chưa biết vốn đâu sinh ra từ lý trí. Một chiếc xe tải chở bia Stroh’s đi giao hàng dọc quốc lộ US 40 cứ vượt qua rồi dừng, để tôi vượt lại hết lần này đến lần khác. Cuối cùng tôi cũng thả lỏng đủ để vui vẻ vẫy tay; bác tài cười toe, giơ ngón cái đáp lại. Rồi tôi đã ở Pennsylvania. Chỉ vậy thôi: hai bang mới trong cùng một ngày.

Ở chặng đầu này, riêng việc được lên đường và đều đặn tích thêm dặm vẫn lấn át những suy tư sâu xa hơn — mới qua ranh giới bang vài phút, tôi đã háo hức chờ ranh giới kế tiếp, rồi hân hoan đầy vẻ nam nhi khi thấy mình sắp cán mốc một nghìn dặm đầu tiên. Nhật ký của tôi phản ánh rất rõ điều đó: những tuần đầu chỉ được ghi lại hời hợt.

Khi ấy tôi còn quá đói, chỉ chăm chăm vào món chính mà chưa biết thưởng thức gia vị. Hay cũng có thể ngược lại, tùy cách nhìn.

À phải, cái đói. Ở một tầng nghĩa căn bản hơn, chính nó đã thôi thúc tôi tìm đến trường Washington & Jefferson khi tới Washington, Pennsylvania. Tôi đã nhận ra các trường đại học sẽ là nguồn cung đáng tin cậy cho chỗ ngủ, thức ăn và sự chú ý có thể làm mình phấn chấn sau một ngày đạp xe vất vả. Vì thế, tôi lăn tới nhà ăn và bắt đầu màn mà chẳng bao lâu sau tôi gọi là bài tủ ở nhà ăn sinh viên.

Thật ra rất đơn giản. Tôi ngồi yên một lát cho nguội người, rồi gắn chiếc chân chống nhôm kiêm gậy đuổi chó và bước xuống xe.

Tôi vươn vai thật dài, đưa mắt quan sát xung quanh. Sinh viên đang trên đường đi ăn tối tiến về phía cửa nhưng cứ nhìn chằm chằm vào tôi; vài người lảo đảo dừng hẳn trong lúc đầu óc cố vật lộn với sự hiện diện gây choáng váng của chiếc xe. Tôi tháo quai mũ bảo hiểm, đặt nó lên đèn nháy màu vàng, rồi lấy ví, rút chìa khóa, bật mở hộp điện tử và kích hoạt hệ thống chống trộm. Tôi xem chiếc Push để ghi lại số dặm trong ngày (phòng khi mấy ngón tay tò mò tình cờ tìm thấy nút RESET quá ư dễ bấm trong lúc tôi ăn tối), rồi gõ dữ liệu trong ngày vào máy tính.

Tôi cố tình làm thật thong thả để khán giả càng thêm tò mò, rồi bất chợt ngẩng lên, nhoẻn cười với hai sinh viên ôm sách đứng gần nhất. “Chào — khỏe không?”

“Trời, xe của anh dữ thật đấy. Anh đi nó được bao xa rồi?”

Tôi liếc màn hình. “Sắp chạm mốc một nghìn dặm — hôm nay là 62,4. Tôi chỉ mới bắt đầu thôi.” Bằng một động tác liền mạch đã gần thành phản xạ, tôi rút phắt cuốn atlas và giở bản đồ nước Mỹ, trên đó tuyến đường bé bỏng mới thành hình của tôi được tô đỏ.

“Ôi! Mấy tấm pin mặt trời dùng để làm gì vậy?”

Chỉ trong vài phút, đám đông đã lên tới ba mươi người hoặc hơn, câu hỏi bay tới dồn dập. Không mất nhiều thời gian; chẳng bao giờ mất nhiều thời gian: luôn có một người nổi bật lên, người biết hỏi những câu hay và dường như hiểu được. Người ấy không cần mê máy tính hay chuyện viết lách về xe đạp — chỉ cần cả hai cùng nhận ra nguồn năng lượng ẩn dưới mỗi cuộc dứt áo ra đi vừa điên rồ vừa tuyệt diệu, thoát khỏi sự cam chịu nhạt nhẽo trước cái bình thường.

Trong đám đông này, người ấy là Mike, một sinh viên năm cuối. Chúng tôi lập tức cuốn vào một cuộc trò chuyện sôi nổi, kéo dài không dứt suốt bữa tối do nhà ăn phục vụ. Cậu mời tôi về ngủ ở nhà hội sinh viên Kappa Sigma.

Bia. Khuân hành lý lên tầng ba. Giặt đồ và ăn pizza. Bi lắc và học bài. Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, rồi cười nói rôm rả trong phòng TV. Thong thả dạo quanh khuôn viên trường. Thêm bia. Thêm câu hỏi. Khóa chiếc xe trong kho. Tất cả cuộn lại thành vòng xoáy náo nhiệt của đời sống hội nam sinh, hé cho tôi thấy một thế giới khác và lần đầu tiên khiến tôi giật mình nhận ra rằng mỗi ngày trên đường sẽ là một lần đột ngột bắt nhịp với một nếp sống mới.

Phải… mỗi ngày mỗi khác, và mỗi cuộc đời tôi chạm vào đều như có phép màu mở ra trước ánh mắt tò mò của tôi. Tôi có thể nếm thử bất cứ thứ gì mình muốn, bởi giờ tôi đang sống với hội chứng người lạ trên tàu [^1] . Khả năng là vô tận… Tôi đang cưỡi trên chiếc chìa khóa mở cửa tuyệt đỉnh, dài gần hai mét rưỡi, để khám phá những thực tại mà mình còn chưa hình dung nổi. Những động lực ban đầu và căn bản vẫn còn nguyên đó: phiêu lưu, ham muốn, vui thú, chạy trốn, một chút vinh quang và sống trong mộng tưởng. Nhưng giờ đã rõ rằng có lẽ tôi thậm chí còn học được điều gì đó.

Hay nhất là tôi hoàn toàn không biết đó sẽ là điều gì

---
[^1]: Người Lạ Trên Chuyến Tàu (Strangers on a Train) là cuốn tiểu thuyết trinh thám tâm lý nổi tiếng năm 1950 của nữ nhà văn Mỹ Patricia Highsmith. Câu chuyện xoay quanh cuộc gặp gỡ tình cờ trên một chuyến tàu giữa Guy Haines (một kiến trúc sư) và Charles Bruno (một kẻ giàu có, lệch lạc tâm lý). Bruno đề xuất một kế hoạch "trao đổi án mạng" hoàn hảo: mỗi người sẽ ra tay sát hại kẻ thù của người kia nhằm xóa sạch động cơ gây án và đánh lừa cảnh sát
